1.Ngôi nhà của những giấc mơ dang dở

PHẦN I – NƠI MỌI THỨ BẮT ĐẦU

Chương 1

Ngôi nhà của những giấc mơ dang dở

Có người sinh ra đã được ôm trong vòng tay bình yên.

Còn tôi, ký ức đầu tiên về cuộc đời lại là tiếng mưa rơi xuyên qua mái nhà.

Tôi không nhớ ngày mình cất tiếng khóc chào đời. Nhưng tôi nhớ rất rõ căn nhà nơi tuổi thơ mình lớn lên. Đó là một căn nhà nghèo đến mức người ta nhìn vào cũng biết chủ nhân của nó chẳng còn gì để mất.

Ngôi nhà ấy không có một cánh cửa đúng nghĩa.

Ban ngày thì gió lùa bốn phía. Ban đêm, chỉ cần một cơn gió mạnh là mọi thứ trong nhà đều rung lên bần bật. Mỗi mùa mưa đến, cả gia đình lại bắt đầu một “cuộc chiến” quen thuộc với những chiếc thau, chiếc nồi và những cái xô nhựa cũ kỹ.

Nước mưa nhỏ từ mái xuống.

Nhỏ vào góc bếp.

Nhỏ xuống giữa nhà.

Nhỏ ngay chỗ cả gia đình nằm ngủ.

Tiếng nước tí tách suốt đêm hòa cùng tiếng mưa ngoài trời tạo thành bản nhạc buồn của tuổi thơ tôi.

Điều khiến tôi không hiểu suốt nhiều năm là tại sao cha tôi lại chấp nhận sống như vậy.

Mỗi khi trời nắng, chỉ cần vài tấm tôn cũ, vài giờ sửa chữa là có thể vá lại những chỗ dột. Nhưng mùa nắng qua đi, mái nhà vẫn vậy. Đến mùa mưa, nước lại tiếp tục rơi xuống đúng những chỗ cũ.

Khi còn nhỏ, tôi nghĩ chắc người lớn đều như thế.

Lớn lên rồi, tôi mới hiểu rằng có những mái nhà dột vì không có tiền sửa.

Nhưng cũng có những mái nhà dột vì người ta đã quen với việc để mặc cuộc sống trôi đi.

Cha tôi là một người như thế.

Ông không phải người xấu.

Ông cũng thương con theo cách của riêng mình.

Nhưng ông sống mà dường như chẳng bao giờ có một kế hoạch cho ngày mai.

Ông thường kể về những khó khăn của cuộc đời, về cái nghèo, về sự bất công của số phận. Ông có thể nói hàng giờ về hoàn cảnh, nhưng rất hiếm khi nhìn lại xem mình đã sai ở đâu.

Trong suy nghĩ của ông, thất bại luôn đến từ người khác hoặc từ vận may không mỉm cười.

Chưa bao giờ là từ chính mình.

Gia đình tôi làm nông.

Nhưng hết vụ này đến vụ khác đều chẳng có gì khá hơn.

Việc gì cha tôi cũng làm nửa chừng.

Trồng cây chưa kịp thu hoạch thì bỏ.

Nuôi con gì cũng không đến nơi đến chốn.

Thấy người ta làm được là muốn làm theo.

Không tính toán.

Không chuẩn bị.

Cũng chẳng học hỏi.

Có thời gian, thấy người thành phố nuôi chim cút có lời, có tiền nhiều , là cha tôi gom góp hết những đồng tiền ít ỏi , những đống cây gỗ còn sót lại của thế hệ trước ông cố , ông nội để lại , ổng xẻ nhỏ ra hết để làm chuồng nuôi cút , và rồi một đống gỗ có thể nói là một khối tài sản vào thời điểm đó lại tan thành mây khói chỉ vì nuôi cút.

Ông tin rằng chỉ vài tháng nữa gia đình sẽ đổi đời.

Nhưng cuộc đời không vận hành bằng niềm tin.

Nó vận hành bằng kiến thức, sự kiên trì và trách nhiệm.

Đàn cút chết dần từng ngày.

Ban đầu chỉ vài con.

Rồi vài chục con.

Rồi gần như cả đàn.

Mỗi buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên tôi nhìn thấy là cha đi nhặt những con cút đã chết.

Có hôm cả chiếc thúng đầy xác cút.

Mùi hôi trộn với mùi cám, mùi phân và mùi đất ẩm đến tận bây giờ tôi vẫn không quên.

Tiền mất.

Nợ nhiều hơn.

Cái nghèo lại bám lấy gia đình tôi như một cái bóng.

Đó là những năm đầu thập niên 1990.

Đất nước còn khó khăn.

Nhưng cái nghèo của gia đình tôi không chỉ đến từ hoàn cảnh.

Nó còn đến từ những quyết định sai lầm nối tiếp nhau của người lớn.

Gia đình đông con.

Nên bữa cơm chưa bao giờ là điều chắc chắn.

Có hôm chỉ có cơm trắng chan nước mắm.

Có hôm thêm được chút rau luộc.

Nếu hôm nào có miếng cá nhỏ hay quả trứng thì hôm ấy được xem là một bữa ăn ngon.

Lúc nhỏ tôi không biết mình nghèo.

Tôi chỉ nghĩ nhà ai chắc cũng ăn như vậy.

Cho đến khi sang nhà bạn học, nhìn mâm cơm của họ có thịt, có cá, có canh nóng, tôi mới lặng lẽ cúi đầu.

Tôi không xin.

Tôi cũng không ghen tỵ.

Tôi chỉ tự hỏi…

Tại sao nhà mình lại khác?

Nhưng điều ám ảnh tôi nhất không phải là những bữa cơm thiếu thịt.

Mà là những bữa cơm chưa bao giờ có tiếng cười.

Cha mẹ tôi gần như không có chung một quan điểm trong bất kỳ việc gì.

Mẹ tôi là người rất thương con, nhưng luôn bảo vệ suy nghĩ của mình đến cùng.

Cha thì nóng nảy và cố chấp.

Hai con người ấy sống chung dưới một mái nhà nhưng lại như hai ngọn lửa luôn chực chờ bùng lên.

Chỉ cần một chuyện rất nhỏ.

Một câu nói.

Một ánh mắt.

Một đồng tiền.

Hay một bữa cơm.

Tất cả đều có thể trở thành nguyên nhân của một trận cãi vã.

Rồi tiếng chửi vang lên.

Tiếng bát đũa rơi xuống nền nhà.

Tiếng khóc.

Tiếng gào.

Và nhiều lần…

Là tiếng đánh nhau.

Đối với hàng xóm, đó có thể chỉ là một cuộc cãi vã.

Nhưng với những đứa trẻ như anh em tôi, mỗi lần như vậy là một vết cắt âm thầm vào tâm hồn.

Một tuần ba lần.

Có khi nhiều hơn.

Quanh năm suốt tháng.

Những trận cãi vã cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn không có điểm kết thúc.

Điều đau nhất là sáng hôm sau, mọi người lại sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có những đứa trẻ là mang theo nỗi sợ ấy đến trường.

Cha mẹ luôn nói:

“Các con phải học thật giỏi. Chỉ có học mới thoát nghèo.”

Tôi tin điều đó.

Tôi muốn học.

Tôi muốn thay đổi số phận.

Nhưng ngay cả một góc yên tĩnh để ngồi học cũng là điều xa xỉ.

Anh em đông.

Nhà chật.

Tiếng trẻ con khóc.

Tiếng người lớn cãi nhau.

Tiếng đồ đạc va chạm.

Tiếng mưa dột.

Tất cả hòa vào nhau thành một tuổi thơ đầy âm thanh, nhưng lại thiếu mất thứ quan trọng nhất…

Sự bình yên.

Nhiều năm sau, khi đã đi qua biết bao thăng trầm của cuộc đời, tôi mới hiểu rằng…

Một đứa trẻ có thể chịu đói vài bữa.

Có thể mặc quần áo cũ.

Có thể đi chân đất đến trường.

Nhưng điều khiến một đứa trẻ tổn thương sâu sắc nhất không phải là nghèo.

Mà là lớn lên trong một ngôi nhà chưa bao giờ có bình yên.

Có lẽ chính từ những đêm mưa dột ấy…

Chính từ những bữa cơm chan nước mắm…

Chính từ những lần ôm sách ngồi học giữa tiếng cha mẹ chửi nhau…

Một lời hứa đã âm thầm được sinh ra trong trái tim cậu bé Nguyễn Đức Minh.

Nếu một ngày có thể thay đổi số phận… tôi sẽ không chỉ đổi đời cho mình. Tôi sẽ trở về để giúp những người đang sống trong hoàn cảnh giống như gia đình tôi ngày ấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chat Zalo

0938722577